Lúc này, huy quang trên người Vệ Uyên quả thực đang giảm mạnh, rõ ràng đợt công kích này đã sắp đến hồi kết. Ngay khi sắc mặt mấy vị tiên nhân trở nên thoải mái, Từ Thúc Hợp cũng thở phào một hơi thì Vệ Uyên đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời.
Tiên nhân có mặt rất đông, nhưng không ai biết Vệ Uyên nhìn về đâu, chỉ mơ hồ cảm thấy Vệ Uyên dường như có chút thay đổi, trở nên sâu thẳm, cao vời, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vệ Uyên quay đầu, nhìn về phía Từ Thúc Hợp.




